Cái nghề ê a…

.

Các diễn giả tại buổi Giao lưu về “Tháng ngày ê a”

Nhờ những năm tháng gắn bó với nghề giáo mà những câu chuyện được Lê Minh Hà kể trong cuốn Tháng ngày ê a mới ra mắt hết sức chân thực, giản dị và giàu cảm xúc, chan chứa nỗi niềm với đất với người Hà Nội. Lê Minh Hà đã viết những dòng hồi tưởng về chính mình, cuốn người đọc vào những kỷ niệm tuổi thơ, tuổi trẻ của mình, những câu chuyện “bập bênh giữa buồn, giữa vui, giữa khổ và sướng, giữa thích và không thích của nghề giáo”.

Lê Minh Hà thẳng thẳn bộc lộ thông điệp mà cô muốn gửi gắm: Chúng ta phải đào tạo ra những con người bình thường. Bình thường trước hết đó là phải có kỹ năng nhận biết mọi vật trong cuộc sống hằng ngày, phải học để đáp ứng được những nhu cầu của thị trường lao động. Giáo dục không thể đào tạo ra nhiều cá tính thái quá, nhưng phải đảm bảo được yếu tố tôn trọng tự do cá nhân, tự do sáng tạo và biết cách định hướng, tạo môi trường tự do cho các cá nhân phát triển. Thông điệp ấy càng trở nên sâu sắc khi Lê Minh Hà đã truyền tải bằng những chi tiết phát hiện nhỏ nhặt, tinh tế mà không gay gắt hay quá đột biến, tạo cho người đọc cảm giác gần gũi và đồng cảm.

Cuốn sách “Tháng ngày ê a” của Lê Minh Hà

Buổi giao lưu gần như một cuộc thảo luận nho nhỏ giữa những người bạn với những nỗi trăn trở đối với nền giáo dục Việt Nam hơn là mang tính chất một buổi ra mắt sách. Giữa thực tế giáo dục nước nhà đang còn tồn tại nhiều vấn đề gây nhức nhối - học và thi, học và hướng nghiệp, đọc Tháng ngày ê a để cảm được câu chuyện của một cuộc đời nhà giáo đã bước sang tuổi U60 nhưng đong đầy những vấn đề vẫn còn mang hơi thở thời đại.

Giáo dục Việt sẽ không ngừng “đổi mới” và “cải cách”, có lẽ, ai trong chúng ta cũng có chút vốn liếng gì đó để mà trăn trở, để mà ê a…

Lê Minh Hà sinh năm 1962 tại Hà Nội, tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Đại học sư phạm Hà Nội năm 1983 và có 10 năm làm giáo viên dạy Văn tại các trường Trung học ở Hà Nội. Từ năm 1994, Lê Minh Hà sống và làm việc tại Berlin, Đức. Một số tác phẩm tiêu biểu đã xuất bản: Phố vẫn gió, Còn nhớ nhau không, Chơi nhiều hết mệt, Thương thế ngày xưa, Này bọn mình rất đẹp, Những gặp gỡ không ngờ, …

 

 


Thanh Lam

Nguồn: songmoi.vn